Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2025

Đọc Thơ có ích lợi gì

1. Tôi về căn bản là người thực tế và thiên về triết lý hơn là cảm xúc. Đọc thơ dĩ nhiên là có thích thú. Tôi cũng thấy đọc thơ có ích lợi, cũng như nghe nhạc, đọc sách. Tất nhiên, tôi không có ý định nói đến các ích lợi như dùng làm công cụ giải trí, giao lưu hay để tiếp cận các bà, các cô thích sụt sịt.

2. Các chương trình đào tạo elite cả Đông-Tây, Kim-Cổ đều có dạy thơ. Điều đó chứng tỏ đọc-học Thơ có lợi cho trí tuệ. Tuy nhiên, không phải nhồi nhét bất cứ thơ ca hò vè tục ngữ nào, và đơn thuần nuốt chửng thuộc lòng là sẽ có hiệu quả, bổ trí não. Không phải cứ để xã hội nhồi cho thơ nào thì nuốt thơ ấy như nhồi vịt vỗ béo, thì đều tốt. Trong hoàn cảnh dạy Thơ ở trường phổ thông từ nửa thế kỷ nay và việc tôn vinh Thơ trong xã hội đều đang có vấn đề. Việc thưởng thức Thơ thụ động, vô cảm hoặc vay mượn cảm xúc, chúng ta cần phải biết cách bổ khuyết. Nếu đã quá muộn cho bản thân thì hãy cố gắng vì thế hệ sau.
3. Trước hết Thơ cũng như Nhạc, quan trọng nhất là mỹ cảm. Mỹ cảm hình thành do tác phẩm và khiếu thẩm mĩ (gout) của chính bạn. Gọi là “khiếu” nhưng đây là năng lực hình thành trong quá trình tiếp thu cái đẹp, tất nhiên cũng có phần tố chất, tạm coi là phúc đức. Nếu bạn có lỗ tai trâu, đương nhiên có nghe nhạc Beethoven suốt ngày, tôi ngờ việc có thể hình thành năng lực thẩm mĩ tử tế. Tương tự, dù bạn có tai của Bá Nha, nhưng mỗi khi khen bài giảng của GS Hoàng Chí Bảo, bạn được thưởng kẹo, mỗi khi khen nhạc Chung Tử Kỳ lĩnh một cái tát, nếu bạn vẫn giữ được năng lực thẩm mĩ sau vài chục năm, tôi sẽ cho bạn là siêu nhân. Dù bạn làm nghề gì, gout là cái quyết định tài năng của bạn. Nếu bạn dốt Toán hay tiếng Anh, và nếu bạn có thể kiên nhẫn, chắc chắn ai đó sẽ có thể giúp bạn cải thiện. Nếu bạn có gout tồi, đó sẽ là tuyệt vọng. Một GS một năm công bố hàng loạt công trình na ná nhau không thể nói là dốt, mà năng lực thẩm mĩ có vấn để. Cho dù có được tung hô, tôn vinh thế nào, rồi sẽ chẳng đi đến đâu hay giá trị nào đáng kể cả. Not even wrong.
4. Thơ rèn luyện năng lực thẩm mĩ tốt nhất NẾU ... chúng ta đọc thơ đúng cách. Thế nào là đúng cách? Chắc nhiều người sẽ nói tôi muốn áp đặt cách đọc thơ. Mỗi người một cách, chắc gì năng lực thẩm mĩ của tôi có gì hay có gì hơn người. Điều đó đúng, năng lực thẩm mĩ không ai giống ai và không phân định lượng hơn kém như điểm số. Tuy vậy, vẫn có những tiêu chuẩn nhất định. Nghệ thuật luôn gắn liền với khuôn khổ. Đôi khi nghệ thuật phá khuôn khổ để tiến lên. Nhưng nghệ thuật tồn tại được là nhờ sự đấu tranh giữa khuôn khổ và nội dung. Bạn tự do lựa chọn thật, nhưng phải sinh được mĩ cảm. Và mĩ cảm đó phải phù hợp với con người thực của bạn. Xã Xệ, Lý Toét nghe nhạc giao hưởng, mặc complet không thể là mĩ cảm lành mạnh.
5. Để có mĩ cảm và phân biệt thơ với vè, cần nắm được thi tứ. Và cố nhiên chỉ nên đọc các loại thơ thực sự có thi tứ. Do phương tiện biểu đạt của Thơ rất hạn chế nên thi tứ là một ngụ ý ẩn náu trong ngôn từ, không thể cắt nghĩa tường minh mà phụ thuộc vào vốn văn hoá và trải nghiệm về Thơ tạo thành. Thi tứ giống như một bức tranh hoặc giống một làn điệu nhạc, diễn tả một ý tưởng, hình ảnh hoặc cảm xúc có sức gợi mở và liên tưởng. Gợi mở và liên tưởng càng đa dạng, càng lớn thì giá trị càng cao. Như vậy Thơ chuyển qua Ấn tượng và Tượng trưng là tất yếu, khi các hình ảnh tả cảnh, tả tình của thơ Lãng mạn đã khai thác hết uy lực trở nên sáo mòn. Bấy giờ Thơ sẽ trở nên nhàm chán như một ván bài domino, vần điệu và nội dung đều bị tất định đến mức không còn chỗ để người đọc có thể sáng tạo ra mĩ cảm. Như vậy, nếu thơ chỉ có ấn tượng tinh tế (không đơn giản) hoặc tổ hợp độc đáo của các biểu tượng sức gợi mở sẽ lớn hơn nhiều. Khi đó thi tứ không phải là một mệnh đề, cho dù là một minh triết. Cần phân biệt thi tứ với đại ý, là cái xác định tường minh và không có sức gợi mở. Nói về đại ý của bài thơ thì cũng như mô tả sức cháy của một cây dương cầm khi đem đốt.
6. Tìm thi tứ của bài thơ là một quá trình ngược với quá trình sáng tác từ ý thơ mà viết thành bài thơ, hay từ bố cục phác thảo tạo nên bức tranh. Mỗi nét phất, mỗi mảng, mỗi màu đều có chủ ý, thì mỗi từ, nhịp điệu, hình ảnh, âm điệu đều có chủ đích. Vì vậy, bên cạnh việc tương thông tức thời, bắt được “tần số” của bài thơ, việc giải mã tìm thi tứ rất quan trọng. Chính đây là lợi ích của việc đọc thơ. Đọc được văn bản hoặc đọc được ngôn ngữ cơ thể, có đem lại nhiều yếu tố thuận lợi hơn nhưng điều quan trọng vẫn phải nắm bắt được ý sau câu chữ. Toàn bộ nhận thức của con người hơn kém nhau chỉ ở đọc. Đọc là lấy được thông tin cần thiết dựa trên dữ liệu đã có.
7.Theo nghĩa như vậy, có thể là do may mắn ngẫu nhiên, thơ Đường thực sự là ấn tượng và tượng trưng, có khả năng gợi mở nhiều nhất. Ngô Tùng Phong nói ngôn ngữ Trung là văn khiêu ý. Khiêu ý không tốt cho truyền đạt, mô tả chính xác nhưng cực hay cho Thơ. Tôi thấy đọc thơ Đường cực kỳ bổ ích.
8. Đọc thơ nói chung có lợi cho việc mở rộng từ vựng và rèn luyện tư duy. Dạy Thơ Việt rất kém, không phải do số lượng thơ ít ỏi, mà chưa dạy cách đọc Thơ. Nếu đọc thơ tốt, bạn sẽ đọc kinh, sách triết học dễ dàng.

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2022

Đọc Thơ thế nào cho bổ ích

1. Tôi về căn bản là người thực tế và thiên về triết lý. Tôi có thú đọc thơ, không nhiều lắm đến mức si cuồng, cũng không đến mức như một chuyên gia về thơ hay người làm thơ. Tôi thấy đọc thơ thú vị và thấy có ích lợi về tư duy và cả về triết lý nếu biết cách. 2. Kể ra hướng dẫn đọc thơ với nhan đề thế này, có vẻ cũng na ná như thường thức về chiên bít tết thế nào cho ngon hay uống rượu vang thế nào để tốt cho sức khỏe, cũng hơi tầm thường hóa và xúc phạm Nàng Thơ. Nhưng quả thực Thơ là một vưu vật của Tạo hóa được Con người mặc khải, nếu không biết để thưởng thức hoặc không biết thưởng lãm đúng nghĩa thì sống hoài phí.
3. Nói cho cùng, ích lợi của đọc thơ nếu không hơn thì cũng không kém nghe nhạc, đọc sách, xem tranhm vừa sướng khoái, vừa lành mạnh, vừa rèn luyện tính thần, suy nghĩ lại kích hoạt các ý tưởng mới. Tất nhiên, tôi không có ý định bàn sâu về các ích lợi mang tính "vị nhân sinh" như làm công cụ giải trí, giao lưu ở quán bia, hay để tiếp cận các bà, các cô thích sụt sịt với tình cảm sến, hoặc làm vũ khí chiến đầu như cụ Sóng Hồng. Các ích lợi này hiển nhiên là có vì bất cứ vũ khí gì dùng để đánh được quân thù thì đối kháng với phụ nữ và bạn bè chỉ là chuyện nhỏ. 4. Các chương trình đào tạo trí thức lớp trên (elite) cả Đông-Tây, Kim-Cổ đều có dạy về thơ. Điều đó chứng tỏ đọc-học thơ có lợi cho trí tuệ. Tuy nhiên, không phải nhồi nhét bất cứ thơ ca hò vè tục ngữ nào, và đơn thuần nuốt chửng thuộc lòng là sẽ có hiệu quả bổ trí não. Không phải cứ để xã hội nhồi cho Thơ nào thì nuốt thơ ấy như nhồi vịt vỗ béo, đều sẽ tốt cho thẩm mĩ. Trong hoàn cảnh dạy Thơ ở các trường phổ thông và tôn vinh Thơ trong xã hội từ nửa thế kỷ nay đều có vấn đề, việc thưởng thức thơ thụ động, vô cảm hoặc tạo cảm xúc vay mượn, chúng ta cần biết cách bổ khuyết. Nếu đã quá muộn thì cố gắng truyền lại kinh nghiệm thất bại cho thế hệ mai sau vậy.
5. Trước hết Thơ cũng như Nhạc, quan trọng nhất là mỹ cảm. Mỹ cảm hình thành nhờ cả ở tác phẩm và khiếu thẩm mĩ (gout) của chính bạn. Gọi là “khiếu” nhưng thực ra đây là năng lực được hình thành trong quá trình tiếp thu cái đẹp, tất nhiên phần nào cũng có chút ít tố chất, tạm coi là phúc đức. Nếu bạn có lỗ tai trâu, đương nhiên có nghe nhạc Beethoven suốt ngày, tôi ngờ vào việc bạn có thể hình thành năng lực thẩm mĩ tử tế. Tương tự, dù bạn có tai nghe của Bá Nha, nhưng mỗi khi khen bài giảng của GS Hoàng Chí Bảo, bạn được thưởng kẹo, và mỗi khi khen nhạc Chung Tử Kỳ phải lĩnh một cái tát, nếu bạn giữ được năng lực thẩm mĩ sau vài chục năm, tôi cho bạn là siêu nhân.
6. Dù bạn làm nghề gì, gout là cái quyết định tài năng của bạn. Nếu bạn dốt Toán hay tiếng Anh, bạn có thể kiên nhẫn, ai đó sẽ giúp bạn cải thiện. Nếu bạn có gout tồi, đó sẽ là tuyệt vọng, không ai muốn phí thời gian với bạn. Một GS một năm công bố hàng loạt công trình na ná nhau không thể nói là dốt, mà năng lực thẩm mĩ có vấn để. Rồi cũng sẽ chẳng đi đến đâu hay giá trị nào đáng kể cả. Not even wrong, thậm chí còn chưa được gọi là sai lầm. Cụ Khổng khuyên người đọc sách "nhật tân, nhật tân, hựu nhật tân" mỗi ngày đều phải có sự đổi mới về trí tuệ và cảm xúc.
7. Thơ rèn luyện năng lực thẩm mĩ tốt nhất NẾU ... chúng ta đọc thơ đúng cách. Thế nào là đúng cách? Chắc nhiều người sẽ nói tôi muốn áp đặt cách đọc thơ. Mỗi người một cách, chắc gì năng lực thẩm mĩ của tôi có gì hay ho, có gì hơn người. Đúng vậy, năng lực thẩm mĩ không ai giống ai và không phân định lượng hơn kém như điểm số. Tuy vậy, vẫn có những tiêu chuẩn nhất định.
8 Nghệ thuật nào cũng gắn liền với khuôn khổ. Đôi khi nghệ thuật phải phá khuôn khổ để tiến lên, nhưng nghệ thuật tồn tại nhờ sự đấu tranh giữa khuôn khổ và nội dung. Bạn tự do lựa chọn cách rèn luyện năng lực thẩm mĩ, nhưng rốt cuộc phải sinh được mĩ cảm. Và mĩ cảm đó phải phù hợp với con người thực của bạn. Xã Xệ, Lý Toét nghe nhạc giao hưởng, mặc complet không thể là mĩ cảm lành mạnh.
9. Để có mĩ cảm và tối thiểu là phân biệt thơ với hò vè, cần nắm được thi tứ. Và vì vậy, cố nhiên chỉ nên đọc các loại thơ thực sự có thi tứ. Do phương tiện biểu đạt của Thơ rất hạn chế nên thi tứ là một ngụ ý ẩn náu trong ngôn từ, không thể cắt nghĩa tường minh mà phụ thuộc vào vốn văn hoá và trải nghiệm về thơ của chính bạn tạo thành. Thi tứ giống như một bức tranh hoặc giống một làn điệu nhạc, diễn tả một ý tưởng, hình ảnh hoặc cảm xúc có sức gợi mở và liên tưởng. Gợi mở và liên tưởng càng đa dạng, càng lớn thì giá trị càng cao.
10. Như vậy, Thơ chuyển qua các trường phái Ấn tượng và Tượng trưng là tất yếu. Bạn chưa hiểu được thơ tượng trưng hoặc ấn tượng là chưa hiểu được đạo lý của Thơ. Khi các hình ảnh tả cảnh, tả tình của thơ Lãng mạn đã khai thác hết uy lực, trở nên sáo mòn. Bấy giờ Thơ trở nên nhàm chán như một ván bài domino, vần điệu và nội dung đều bị tất định đến mức không còn chỗ để người đọc có thể sáng tạo ra mĩ cảm. Đừng nghe mấy ông giáo sư văn học kiêm cán bộ tuyên truyền xã phán tầm bậy bảo Ấn tượng và Tượng trưng là sự bế tắc của văn học tư sản. Những nền thi ca trác tuyệt đều đã có tính tượng trưng và ấn tượng, và đó mới là giá trị cao nhất của thơ. 11. Như vậy, nếu thơ có được những ấn tượng tinh tế (không đơn giản) hoặc tổ hợp độc đáo của các biểu tượng, sức gợi mở sẽ lớn hơn nhiều. Khi đó thi tứ không phải là một mệnh đề, cho dù là một minh triết. Cần phân biệt thi tứ với đại ý là cái xác định, có thể tóm lược và không có sức gợi mở. Nói về đại ý của bài thơ thì cũng như mô tả sức cháy của một cây dương cầm khi đem đốt. Vì vậy kể lại bài thơ, dù là một bài trường ca là một việc phản thẩm mĩ.
12. Tìm thi tứ của bài thơ là một quá trình ngược với quá trình sáng tác từ ý thơ mà viết thành bài thơ, hay từ bố cục phác thảo tạo nên bức tranh. Nếu như mỗi nét phất, mỗi mảng, mỗi màu đều có chủ ý, thì mỗi từ, nhịp điệu, hình ảnh, âm điệu đều có chủ đích. Vì vậy, bên cạnh việc tương thông tức thời, bắt được “tần số” của bài thơ, việc giải mã tìm thi tứ rất quan trọng. Chính đây là lợi ích của việc đọc thơ. Đọc văn bản hoặc đọc ngôn ngữ cơ thể, có nhiều yếu tố thuận lợi hơn nhưng điểm quan trọng trong đọc thơ vẫn phải nắm bắt được ý sau câu chữ. Toàn bộ nhận thức của con người hơn kém nhau chỉ ở việc đọc. Đọc là lấy được thông tin cần thiết dựa trên dữ liệu đã có.
13.Theo nghĩa như vậy, có thể là do may mắn ngẫu nhiên, thơ Đường thực sự là ấn tượng và tượng trưng, có khả năng gợi mở nhiều nhất. Ngô Tùng Phong đã từng nói ngôn ngữ Trung là văn khiêu ý. Khiêu ý không tốt cho truyền đạt, mô tả chính xác nhưng cực hay cho Thơ. Tôi thấy đọc thơ Đường cực kỳ bổ ích. Có được cái thú đọc thơ Đường là một ân sủng trời cho. Đọc thơ Đường, sẽ thấy thơ ấn tượng và tượng trưng của Âu Mỹ có nhiều cái rất tương đồng.
14. Đọc thơ nói chung có lợi cho học từ và rèn luyện tư duy. Dạy thơ Việt hiện nay rất kém, không phải do số lượng giờ dạy hoặc số các bài thơ, mà chưa hề dạy cách đọc Thơ. Nếu đọc thơ tốt, bạn sẽ đọc kinh, sách và triết học dễ dàng.

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2021

NỬA TIẾNG CHUÔNG CHÙA

  Mấy năm trước, nửa đêm tỉnh dậy nhìn sông Hồng, cao hứng dịch bài Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế:

Sương giăng quạ gọi trăng tàn

Lửa chài cây bến miên man nỗi sầu

Cô tô thành cũ còn đâu

Đêm buông nửa tiếng chuông rầu thuyền ai

Phong Kiều Dạ Bạc, là một trong những bài thơ Đường hay nhất. Nửa đêm nhìn sông, chút ánh đèn le lói, trời mù sương, chợt nhớ thơ Trương Kế.
Người bình thường đọc thơ thường dịch với ngắt câu
Dạ bán | chung thanh | đáo | khách thuyền
Nửa đêm | tiếng chuông | đến | thuyền khách
Không hiểu sao trong đầu tôi khi đọc câu này lại tự động ngắt
Dạ | bán chung thanh | đáo | khách thuyền
Đang đêm | nửa tiếng chuông | đến | thuyền khách
Nghe tứ thơ hiện đại mà thi vị hơn hẳn. "Nửa tiếng chuông" nghe không sáo mòn như "tiếng chuông".
Nhân tiện tra luôn ý nghĩa của Phong Kiều xem tên của bài thơ
Phong Kiều là địa danh ở ngoài cửa Xương Môn thành phố Tô Châu. Người ta thường nói "Trên trời có thiên đàng, hạ giới có Tô Hàng" ý nói phong cảnh tuyệt đẹp. Tôi mới qua Tô Châu một lần chưa thấy hết cái đẹp, nhưng rất mê Hàng Châu. Tô Châu thời cổ chính là Cô Tô của nước Ngô, nơi Ngô Vương Phù Sai ngắm trăng với người đẹp Tây Thi để Ngũ Tử Tư phẫn hận lo cho nước mà chết. Rồi Phạm Lãi đem thuyền đón nàng đi chơi Ngũ Hồ. Đợi hoài trên bến mà đâu có thấy người, lòng nhớ buồn cô quạnh.
Biết thêm một điều lý thú Phong Kiều vốn là 枫桥 Cây cao có lá, sau bài thơ của Trương Kế mới đổi thành 封桥 Cây phong cao.
Không biết Trương Kế nghe hiểu lầm chữ Phong mà đề thơ hay ông muốn chơi chữ. Vì trong bài thơ có cây phong trên sông.
Đọc lại cả bài cho vui.
楓橋夜泊
月落烏啼霜滿天
江楓魚火對愁眠
姑蘇城外寒山寺
夜半鐘聲到客船

Phong Kiều dạ bạc
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

Bản dịch của Nguyễn Hàm Ninh
Trăng tà chiếc quạ kêu sương
Lửa chài cây bến sầu vương giấc hồ
Thuyền ai đậu bến Cô Tô
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San

Bản dịch của Tản Đà hơi phá cách nghe không mượt bằng
Quạ kêu, trăng lặn, sương rơi
Lửa chài, cây bãi, đối người nằm co
Con thuyền đậu bến Cô Tô
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San
Các cao thủ đều dịch là nửa đêm. Tuy nhiên, nửa đêm chữ Hán người ta thường nói là "bán dạ" mới đúng.

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Thơ Đường: Lên Cao - Đỗ Phủ

Hôm nay, tình cờ gặp câu thơ hay: "Vạn lý bi thu thường tác khách", thấy cảm khái, liền tạm dịch ra cả bài. Lần đầu tiên mình thấy trình bày thơ thất ngôn bát cú làm 04 dòng, mỗi dòng một câu, có chấm câu hẳn hoi, sau mỗi đoạn 7 chữ là dấu phảy. Trước kia cứ tưởng là hết 7 chữ bắt buộc phải xuống dòng.
Nhớ đến Đỗ Tử Mỹ, không khi nào tôi không thấy xót xa, nhớ đến cuộc đời long đong không nhà, đói khát bệnh tật, của thi sĩ. Tôi luôn ám ảnh đến rơi nước mắt ra cảnh nhà thơ đầu bạc, quần áo rách nát tả tơi, thở hơi cuối cùng trên một chiếc thuyền nát xuôi dòng Trường Giang trong tiếng khóc của vợ con. Không biết ông được chôn ở đâu, gia đình ông lưu lạc về đâu. Thân phận bạc như thế mà thơ ông không bao giờ hết thương người và lo nghĩ cho vận nước. Có lẽ đó là cái giá phải trả cho thiên tài chăng?

Nguyên văn:
       登高 

风急天高猿啸哀, 渚清沙白鸟飞回.

无边落木萧萧下, 不尽长江滚滚来.

万里悲秋常作客, 百年多病独登台.

艰难苦恨繁霜鬓, 潦倒新停浊酒杯.
Phiên âm:
Đăng cao 

Phong cấp thiên cao viên khiếu ai, chử thanh sa bạch điểu phi hồi.

Vô biên lạc mộc tiêu tiêu hạ, bất tận trường giang cổn cổn lai.

    Vạn lý bi thu thường tác khách, bách niên đa bệnh độc đăng đài.

    Gian nan khổ hận phồn sương tấn, lạo đảo tân đình trọc tửu bôi.

Bản dịch và lời bình thơ của Lệnh Lỗi Dương

Bình nghĩa:
Gió lộng trời cao vượn gọi buồn
Cồn xanh cát trắng chim bay về
Mênh mông cây rụng xào xạc rơi
Bát ngát sông dài cuồn cuộn đổ về
Ngàn dặm sầu thu thường làm khách
Trăm năm nhiều bệnh cô độc lên đài
Gian nan khổ hận mai điểm bạc
Lạnh lòng dừng bước chén rượu xoàng   
Bình nghĩa:
       Thi sĩ một mình leo lên một cái chòi cao, có lẽ là một chòi gác, trên núi cao ở vùng biên giới. Vào đời Đường, đề tài về biên giới luôn ám ảnh các thi sĩ do đất nước luôn bị đe dọa nạn ngoại xâm từ phương Bắc, vì vậy hình thành hẳn một thể thơ gọi là thơ biên tái. Loại thơ này thường hùng tráng pha chút buồn hào sảng của tráng sĩ trước cảnh nước nhà khuynh nguy. Tuy nhiên, đây là một bài thơ buồn của một nhà thơ tài cao, cô độc, lỡ vận.
       Bài thơ tả rõ đó là một buổi chiều, trời đã sang thu, gió bấc đã thổi lộng, lạnh hun hút. Tiếng vượn kêu làm buồn lòng người, chim xao xác về tổ gợi nhớ một cảnh đầm ấm gia đình. Rừng cây mênh mông lá rụng lả tả, trên sông nước cuồn cuộn đổ về, gợi tâm trạng đời người ngắn ngủi trước cái vô tình vô tận của cuộc đời. Thi sĩ suốt đời không có nhà, lang thang khắp nơi, không có chốn dừng lại, mỗi mùa thu đến lại có tâm trạng buồn cho tất cả các mùa thu trên đường lang thang vô định. Cuộc sống vất vả khổ sở, nên nhiều bệnh, nhưng đến đây vẫn một mình cố trèo trên chòi gác để nhìn cảnh. Có lẽ không ai đi theo vì thấy đây là một đam mê lẩn thẩn của thi sĩ và ngại phí sức leo lên cao. 
       Tác giả rõ ràng hơi chạnh lòng nghĩ đến số phận gian nan của mình, tóc đã điểm sương. Khi chán nản chỉ biết lấy chén rượu để an ủi, chẳng quan tâm đến thưởng thức hương vị ngon dở.
       Bài thơ này dịch vừa dễ lại vừa khó. Dễ vì chỉ cần phiên âm Hán Việt, hơi thơ âm điệu đã chan chứa tình và cảnh. Khó bởi vì những hình ảnh hay, song hành lấp đầy các chỗ trong thơ, không thể vi phạm, thay đổi sẽ đánh mất ngay giá trị của bài thơ. Vì thế mấy chữ còn lại rất dùng để tả những ý súc tích còn lại. Hơn nữa, lại có những ý hàm chứa do các đoạn phối hợp mà thành. Ở trong bài này có ba chỗ như vậy. Đầu tiên là "điểu phi hồi" đúng ra chỉ là "chim bay về (tổ)", tuy nhiên vì đứng trong khổ này nên phải lột tả được ý buồn chim có tổ, còn ta không có nhà mà về. Ý thứ hai là "độc đăng đài" (một mình lên đài), không có cách gì dùng 3 âm tiếng Việt để thể hiện. Mà dùng bốn chữ thì phạm vào cặp ý song hành trác tuyệt "vạn lý sầu thu" và "bách niên đa bệnh". Đành phải dịch thoát lấy ý phàn nàn "đã ôm bệnh" mà "cả đời vẫn phải một mình đi, leo để nhìn thiên hạ". "Tân đình trọc tửu bôi" cũng là một cái bẫy. Nhiều học giả giải thích là "mới ngừng uống rượu vì nó là ô trọc". Nếu thế thì không ăn nhập gì vào ý tứ của bài thơ. "Tân đình" thực ra là "mới dừng chân" đối với "khổ hận" (hận lắm, hận mãi), một thoáng thực tại đối với một nỗi khổ tâm kéo dài, đành tạm dịch thoát lấy ý "tạm uống". Còn một ý khác "viên khiếu ai" là "vượn kêu buồn", rất may "vượn gọi ai" cũng tỏ ý buồn mà giữ được vần và chữ.
  
Dịch thơ:                                                         Lên cao
Gió lộng trời cao vượn gọi ai
Cồn xanh cát trắng chim về rồi
Lá rừng mênh mông xào xạc đổ
Trường giang cuồn cuộn mãi sóng dồi

Sầu thu vạn dặm luôn là khách
Ôm bệnh suốt đời đi mãi thôi
Gian nan khổ hận mai điểm bạc
Đắng lòng tạm uống chén rượu hôi
Lời bạt
            Dịch và bình nghĩa xong mới đọc một số bình phẩm khác mới được biết bài này được xưng tụng là "tinh quang vạn trượng, thị cổ kim thất ngôn luật thi chi quan" (tỏa sáng vạn trượng, đứng đầu trong thơ thất ngôn xưa nay). Như vậy là mình gặp may hôm nay, ngẫu nhiên gặp được bài thơ hay. Dich xong, sửa lại vài chữ không thuận tai.

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

Huy Phương - Nhật ký đêm hè (thơ)

Những đêm hè 
Khoác áo trăng sao trong vắt 

Tôi ngồi bên bàn viết 
Lòng phiêu lưu trên trang giấy mênh mông 
Ngòi bút chờ thơ, như những dãy phím đàn 
Chờ đợi bàn tay cuộc sống 

Dưới hè phố, người đi 
Những bước đi rộng lớn 
Tiếng nói cười rung chuyển ánh đèn khuya 
Tôi nhìn qua khung cửa gió lùa 
Một ánh sao sa 
Chân trời bát ngát… 

Các bạn ơi, có bao nhiêu giây phút 
Tất cả cuộc đời hé nở trong ta 
Như hình ảnh người yêu 
Đằm thắm thiết tha 
Vụt trỗi dậy trong một giờ chiến đấu 
Một câu hát 
Một mắt nhìn 
Một tiếng máy thì thầm to nhỏ 
Là cả cuộc đời phập phồng hơi thở 
Như trái mùa hè đang chuyển nhựa nồng thơm 
Gạt ánh mặt trời 
Ta kiêu hãnh ngước lên 
Cả cuộc sống trĩu bàn tay rộng mở 

Nhưng bao nhiêu lần 
Trong những đường mòn lối nhỏ 
Ta bước trên những dáng hình xưa cũ 
Như dây leo quấn riết theo chân 
Những loài dơi chưa tắt hẳn nắng đêm 
Bay chập choạng trên chân trời rạng nắng 
Đôi cánh màu tang u ám 
Rũ bóng đen xuống những tâm hồn 
Những người yêu nhau 
Buổi gặp gỡ đầu tiên 
Thấy quá khứ ngồi chồm hỗm bên lưng 
Khoác áo thụng một quan toà nghiêm khắc 
Nó hỏi: Đâu chứng minh thư 
và đâu giấy phép
Cho các người quấn quít bên nhau? 

Và những bạn một vần thơ nhức nhối trong đầu 
Lòng tin tưởng buổi đầu tiên ủ ấp 
Muốn trút cả máu mình trên nét mực 
Dâng phổi tim trọn vẹn cho cuộc đời 
Quá khứ hiện lên trong bóng tối đêm dài 
Chặn ấn tín lên dòng thơ nức nở… 

Bóng tối ấy từ đâu 
Mà hung hãn như một phường bạo chúa 
Nhưng quen thân như bạn cũ lâu đời 
Như cây đa che rợp ánh mặt trời 

Hoa cỏ héo trong lối mòn râm mát 
Bóng dáng ngàn xưa. 
Nặng nề u uất 
Giang hai tay trên những ngã ba đường 
Những tượng thần meo mốc sơn long 
Còn in bóng trên ruộng đồng đổi mới. 

Các bạn mến yêu ơi có phải 
Hai ngàn năm vinh quang 
Của đất nước ta hùng vĩ 
Chỉ còn lại ngày nay 
Những khúc hát dở dang 
Không, mặc cho những ai 
Nâng kính trắng còn càn 
Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương 
Cao Bá Quát 
Vẫn còn mãi 
Trong lòng ta xa xót 
Mỗi dòng thơ là cười, là khóc 
Của dân tộc ta tha thiết tình yêu 
Là xóm làng thánh thót tiếng ca dao 
Là tiếng hát của sông dài biển lớn 

Và hôm nay trên đường đi cuồn cuộn 
Những gái trai vừa lứa tuổi hai mươi 
Cánh tay xăn ửng đỏ ánh mặt trời 
Đi xây dựng Tình yêu và Tổ quốc 

Từ ruộng đồng đi lên 
Người người lớp lớp 
Nắm vững tương lai như nắm chắc tay cày 
Ngẩng đầu lên, biết ơn Đảng đời đời 
Hai giọt lệ long lanh trên khóe mắt 
- Tất cả những ai đang cười 
Đều đã từng biết khóc 
Nước mắt vui mừng, nước mắt yêu thương 
Họ nhìn Đảng phải đâu như một thánh nhân 
Mà nhìn Đảng như nhìn con nhìn vợ 
Khăng khít ruột già 
Trong sướng vui cùng khổ 
Chung thuỷ cùng nhau đến trọn cuộc đời 

Đất nước đó đây, các bạn mến yêu ơi 
Là câu hát là tiếng cười ướt đẫm 
Lời cuối cùng sẽ dành cho cuộc sống 
Trong lòng ta đuổi sạch bóng đêm dài 

Đêm nay, mùa hè 
Con tôi nằm ngủ trong nôi 
Trong giấc ngủ con mỉm cười với bố 
Nhưng có gì đây trên môi con hé nở 
Có gì đây trên hàng mi nhỏ con tôi 
Như nét đăm chiêu suy nghĩ cuộc đời 
Như bóng tối nhiều lần tôi đã gặp… 
Không, không phải, màn con tôi đã khép 
Đó chỉ là bóng rợp ánh đèn khuya 
Tôi cầm trang thơ nhè nhẹ tay đưa 
Lùa ánh sáng cho môi con hé mở 
Nhưng con ơi! Chú bé yêu của bố 
Đời ta ngày mai như trái đỏ mùa hè 
Bố muốn con sớm tha thiết say mê 
Yêu đất nước và yêu cuộc sống 
Bàn tay nhỏ của con sẽ cầm thanh sắt bỏng 
Như cầm hoa tươi đi xây dựng cuộc đời 
Trên vầng trán con, vầng trán hai mươi 
Sớm in rõ những vệt hằn suy nghĩ 
Con sẽ sống những ngày hè rực rỡ 
Nắng chói loà đốt cháy bóng đêm đen 
Thẳng hướng mặt trời con sẽ đi lên 
Trăm đôi cánh trên vai đầy rộng mở 

Và một đêm, một đêm hè nào đó 
Lục chồng sách xưa con đọc mẩu thơ này 
Con sẽ nhìn cha, mắt sáng môi cười 
Con sẽ nói: đó chỉ là quá khứ! 
(6-1956)